CHÙM THƠ CỦA TỊNH YÊN, SẼ IN TRONG TẬP THƠ “Y – VÕ LƯỠNG DỤNG”. NXB HỘI NHÀ VĂN NĂM 2022

CHÙM THƠ CỦA TỊNH YÊN, SẼ IN TRONG TẬP THƠ “Y – VÕ LƯỠNG DỤNG”. NXB HỘI NHÀ VĂN NĂM 2022

LÊ CẨM THUÝ
Bút danh Tịnh Yên
Sinh ngày: 30/6/1965, tại Bệnh viện Đa khoa Cần Thơ
Nguyên quán: Vĩnh Phước- Sa Đéc- Đồng Tháp
Thường trú: 11 đường Phan Thị Ràng, tổ 32; khu phố cư xá mới- Thị trấn Kiên Lương; Huyện Kiên Lương; Tỉnh Kiên Giang
Nghề nghiệp: Giáo viên
Nơi làm việc: Trường THPT Kiên Lương
Điện thoại: 0918006070
Email: lethuy6070@gmail.com
Faebook: Nick name: Lê Cẩm Thuý
Các chức vụ đảm trách:

  • Tổ trưởng Chuyên môn;
  • Phó Hiệu trưởng;
  • Chủ tịch Công đoàn.
  • Phó bí thư chi bộ
  • UVBCH công đoàn ngành Giáo dục Tỉnh Kiên Giang
    Được tặng thưởng;
  • Bằng khen của Thủ tương Chính Phủ
  • Kỷ niệm chương vì sự nghiệp Giáo dục
  • Kỷ niệm chương vì sự nghiệp xây dựng tổ chức Công đoàn.

EM GIẬN ANH RỒI

Em giận anh rồi, em đã giận anh,
Hờn cả hàng thông ôm quanh lối nhỏ,
Giận cả hoa đào đang bung sắc đỏ,
Dã quỳ vàng rợp đưa lối vào xuân.

Ai biểu em yêu giọng hát người dưng,
“Đà Lạt hoàng hôn” ru hồn mãnh liệt,
Giai điệu khi thanh lúc buồn da diết,
Qua cầu rơi áo, bối rối lòng nhau…

Hai đứa giận rồi, mắt ướt tim đau,
Hương cũ ngày xa,thương miền ký ức,
Níu vạt nắng chiều, rớt nhoè mái tóc,
Xẻ đôi trời dọc cánh biếc về đâu…

Mình hờn nhau rồi cuối tuần qua mau,
Tay đâu đan tay, phố buồn lạc lối,
Trắng cả đêm dài đếm cừu còn thức,
Vẳng đâu tiếng hò thoang thoảng hoa cau…

Em giận anh rồi, trời đất xanh xao,
Nắng xuân vàng hanh hoa tươi héo rũ,
Em khóc cả ngày nhớ anh chưa đủ,
Chờ câu xin lỗi chỉ để ôm anh!
(Kiên Lương 25/12/2021)

NHỚ CAO NGUYÊN XA

    Nợ hè một tiếng ve ngân, 

Nợ thu chiếc áo hoa vân điểm vàng.
Hai mùa chưa vội đã tan,
Chớm đông sắc tuyết đã mang bấc về.
Lạnh trời, sương phủ sơn khê,
Rét ngàn choàng kín, mưa rơi mịt mùng,
Bồng bềnh khuất nẻo chân thung,
Chớp xa rạch sáng hoa tung trắng xoè…
(Đà Lạt 11/01/2021)

ĐÀ LẠT PHỐ VẮNG

     Xin nợ mùa thu chiếc lá vàng, 

Chưa hoà ngọn bút đã đông sang.
Trời chơm chớm lạnh cùng cơn bấc,
Sót lại nơi đây những võ vàng.
Khắc khoải đông sang tràn giá buốt,
Nơi xa phố vắng lạnh căm căm,
Dã quỳ khoe sắc con đường nhỏ,
Vàng trải mênh mông chạnh câu hò…
(Đức Trọng 20/3/2021)

TÌNH NHỚ ĐẦU XUÂN

Sáng nay, trời nắng lên cao.

Hàng cây xao lá, én chao lưng trời.
Hoa Xuân còn ngậm sương rơi,
Bướm vàng nhè nhẹ say nơi nhuỵ hồng.

Xuân về, hoài nhớ đầu Đông,

Rét xa không lạnh, tình nồng như mơ.
Tình em tựa những trang thơ,
Nồng nàn, say đắm tràn mơ đêm dài.

    Yêu thương, năm nhớ, tháng hoài,

Mong về một lối, bờ vai tựa kề.
Ngày mong tháng đợi anh về,
Cơn mơ lạc lối đê mê ánh vàng.

    Lối quen, bờ nối anh sang, 

Hoa bưởi thơm ngát nồng nàn yêu thương.
Con đò, dòng nước, miệt vườn
Đêm trăng cùng ngắm hạt ươm lẫy chồi.

   Xuân sang, xa cách anh rồi,

Nhớ con đường cũ, chung đôi năm nào.
Sáng Xuân, gió vẫn lao xao,
Bờ trời đưa nắng, cao cao mây vờn.

     Xa anh, hương tóc mãi thơm, 

Trăm năm, rêu đá nào hờn trời xanh!
Thương chờ, nhớ mãi về anh.
Nửa đời còn lại vẫn dành cho nhau.
(Kiên Lương 3/01/2022)

VỊNH CẢNH ĐỀ THƠ

      Dã quỳ trải thảm đồi cao,

Sắc vàng tuyệt tác nơi nào như tranh?
Lá xanh, chen lẫn buông mành,
Ngẩn ngơ say tỉnh vịn nhành thơ rơi.
Không gian hương sắc ngợp trời,
Chim ngừng tiếng hót như mơ giấc ngày.
Hữu tình, hương sắc đắm say,
Ngàn hoa sương trắng mây bay cuối trời.
(Kiên Lương 25/12/2021)

TRANG ĐỜI TÌNH THƠ

Em vẫn nhớ một ngày trời đầy nắng,
Cánh hoa xuân đang độ nở đầy cành,
“Đà Lạt ngàn hoa” tình cờ gặp gỡ,
Để đêm về em thích đọc thơ anh.

Em vẫn nhớ một ngày nhiều mây xanh,
Bầu trời trong veo cơn gió thật lành,
Vào trang miền những lời bình duyên thật.
Để đêm về giấc ngủ không tròn canh…

Đến một ngày, thơm hương tóc thì thầm:
-Anh yêu thơ và cũng yêu nhỏ lắm!
(Cũng thích anh nhưng thẹn thùng biết mấy)
Đã yêu rồi, nhỏ hãy làm vợ anh!

Ngày hôn lễ, tem cánh phượng trầu xanh.
Cả hai họ mừng đôi hoà duyên thắm,
Trang tình thơ đã se đôi gắn kết
Nguyệt lão tơ hồng – em chỉ của anh!

Anh dìu em đi giữa hàng thông xanh,
Cụm hoa dã quỳ phô vàng trong nắng.
Từ dạo ấy tình yêu thêm đôi cánh,
Để trang đời, em mãi chỉ yêu anh…
(Kiên Lương 24/12/2021)

TÌNH YÊU ƠI

Anh đã tìm em trong vạn người,
Trời đông thiếu nắng, hé nụ cười.
Miền Tây gió biển xôn xao sóng,
Cao Nguyên phố núi ngàn hoa tươi.

Sân bay đông rét vắng, người thưa
Anh đã chờ em khi sẫm trưa.
Bó hồng tươi thắm cùng trông đợi,
Tay nắm bàn tay trong tiếng mưa.

Lối nhỏ đi về hoa đong đưa,
Dã quỳ vàng rợp trong tiếng cười.
Nửa kia tìm được bao nhung nhớ,
Vết xước, nỗi đau khép kín rồi.

Tình ta không nhạt, vẫn ngày trôi,
Thương nhớ nồng nàn không nhạt môi.
Dẫu xa cách nhiều hơn gặp gỡ,
Mỗi ngày sâu nặng tình yêu ơi!
( Kiên Lương 18/12/2021)

TÍM MÀU THẠCH THẢO

    Ví dầu thạch thảo gió lay, 

Màu hoa tim tím chờ ai ai chờ…
Người đi một thuở bơ vơ,
Nhẹ nhàng cánh mỏng sương mờ xa xa…
Trên tay hoa nhỏ cùng ta,
Thu tàn bóng ngã, la đà vườn hoang,
Đông về gọi giấc mơ hoa,
Nhẹ nhàng tỉnh mộng để ta một mình…
Kiên Lương 12/ 12/2021)

TIA NẮNG CUỘC TÌNH

     Người mang tia nắng đời tôi,

Buổi trưa chớm lạnh ngu ngơ cuộc tình.
Yêu thương tim trọn bóng hình,
Một đời vắng lẻ để mình xa ta,
Ngàn cao như tựa quê nhà,
Bời bời nỗi nhớ giọng ca ngọt ngào.
Yêu trao kỷ niệm thương trào,
Cánh bay xa tít ru vào cõi mê…
(Đức Trọng 12/5/2021)

PHỐ NÚI CÒN ĐÂY

Một sớm xanh trời Langbiang,
Lắng nghe lạc ngựa, gió vờn quanh.
Ngựa nào ai khớp trong ngày vắng,
Lối mòn nghiêng bóng nắng vàng hanh.
Đèo cao phố núi, sương còn ngậm,
Bàng bạc mù khơi tựa buông mành.
Ngựa nâu cùng ai xuôi lối nhỏ,
Lác đác mây trời đẹp tựa tranh.
( Đà Lạt 16/12/2021)

VÌ ĐÓ LÀ ANH

Như một dòng trào cuốn
Khơi nguồn cảm hứng trong em
Như lời thì thầm lúc trào dâng mãnh liệt
Thơ chỉ là ngọn
Anh là suối nguồn
Cuồn cuộn lao dòng triền dốc dặm khơi
Vì đó là anh!

Trong đêm là ngọn sáng
Là ánh sao trời mênh mang
Là hơi thở mỗi ngày cho em được sống
Tình yêu nồng nàn
Gối tràn hạnh phúc
Là niềm vui bất tận của đời người
Vì đó là anh!

Chỉ có hai đứa mình
Thế giới là của riêng ta
Là nồng nàn đắm say ngây ngất trong nhau
Môi tìm trong môi
Tay đan trong tay
Lạc lối đê mê quên cả lối về
Chỉ có anh thôi!

Vì đó là anh!
Của riêng em!
Yêu xa
Riêng anh
Yêu em!
Chờ mong
Riêng em
Yêu anh!
( Kiên Lương 26/01/2022)

TỪNG MƠ

Tôi từng có ước mơ,
Lúc là một nhà thơ,
Khi được là hoạ sĩ
Hoặc người hát đêm huyền…

Nếu được như ý nguyện,
Tôi vẽ một chân dung,
Không phải bằng màu nước,
Mà bức vẽ bằng thơ.

Tôi sẽ viết bài chờ,
Kẻ hình bằng khung nhạc,
Phổ vần thơ tiếng hát,
Gửi cho người tiếng thương…
Tiếc rằng không trọn đường,
Giờ xế chiều hoa cũ,
Vườn xưa im bóng ngủ,
Rơi giấc mộng chiều hoang
.
Vạt nắng nghiêng vắt ngang,
Cơn mơ không vội vã,
Cánh hoa dầu cuốn lá,
Xoay tít về phương xa.

Tôi muốn là loài hoa,
Khi đêm về bung nở,
Quỳnh hương trắng trong tối,
Dẫu sáng trời cánh rơi.

Ơi! Người ơi! Tôi ơi!…
(Kiên Lương 24/01/2022)

MẸ HÃY ĐỢI CON VỀ

Nếu Xuân này, con không thể về bên mẹ,
Mẹ của con ơi! …. Xin Mẹ hãy đừng buồn.
Đường về không xa nhưng con còn nhiệm vụ,
Ở tuyến đầu, con không thể bỏ bệnh nhân.

Mẹ yêu ơi! Ngày Tết đến đã thật gần,
Đào hồng thắm, mai vàng bung xoè lối nhỏ,
Con đường đê, lúa chín vàng đồng bóng ngả,
Mùa gặt này lại thiếu vắng đứa con xa…

Con thương lắm những đêm quê, bóng mẹ già.
Tựa cửa nhìn xa nơi con còn ở lại,
Lòng mẹ chùng xuống thương nhớ con quặn thắt.
Dịch còn nhiều, mẹ chỉ biết động viên con.

Mẹ biết con đã không ngủ những đêm tròn,
Cố giành lại mạng người từ tay thần chết.
Chiếc áo bảo hộ thay áo blouse trắng
Con tự hào được là chiến sĩ ngành Y.

Mẹ của con ơi! Xin đừng suy nghĩ gì,
Nhiều cảnh đời đã không được tròn cái Tết,
Bên cạnh mẹ còn cháu ngoan và rể thảo,
Dẫu chỉ thiếu con nhưng con cháu đủ đầy…

Tết đã về hoa đẹp vàng, đỏ đầy cây,
Xuân Nhâm Dần mong khởi đầu tươi sắc mới,
Mau hết dịch để mẹ già không trông đợi,
Tết đoàn viên sau, mẹ hãy đợi con về…
(Kiên Lương 18/01/2022)

NHỮNG MẢNH GHÉP TÌNH YÊU

Nếu người bạn đời anh chọn là cô ấy,
Thì hãy yêu thương như ngày mới bắt đầu.
Anh hãy chấp nhận, đừng hỏi về quá khứ,
Khi vết thương lòng đã lành sẹo từ lâu.

Nếu mẹ anh đã chọn cô ấy là dâu,
Anh hãy là bờ vai suốt đời nương tựa.
Là vòng tay ấm cho cô và con nhỏ,
Hãy chở che dù giông bão triền sâu…

Mẹ đơn thân đã từng rơi lệ bi sầu,
Đêm khuya ôm con một mình đau vật vã,
Tháng ngày bị cuốn vào dòng đời hối hả,
Khó khăn riêng mình, vất vả bước mưu sinh …

Nhiều năm qua cô đã mạnh mẽ một mình,
Tự đứng dậy khi một lần bị vấp ngã,
Tự lau nước mắt vì định mệnh nghiệt ngã,
Ký tờ ly hôn, người dứt áo ra đi …

Được anh yêu, cô như tuổi xuân thì,
Hãy sẻ chia, chân thành đừng vội vã,
Cô từng khép lòng như chim sợ cánh ná.
Hãy để cô làm mẹ những đứa con anh.

Đừng làm vỡ tan hạnh phúc mới hình thành,
Trong tim cô tình yêu như đang trỗi dậy,
Anh là bình yên của phần đời còn lại,
Dẫu muộn màng nhưng cô sẽ mãi bên anh!
(Kiên Lương 13/01/2022)

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s