CHÙM THƠ CỦA TRƯƠNG NAM CHI, SẼ IN TRONG TẬP THƠ “Y – VÕ LƯỠNG DỤNG”. NXB HỘI NHÀ VĂN NĂM 2022

CHÙM THƠ CỦA TRƯƠNG NAM CHI, SẼ IN TRONG TẬP THƠ “Y – VÕ LƯỠNG DỤNG”. NXB HỘI NHÀ VĂN NĂM 2022

TRƯƠNG NAM CHI
Tên thật: Trương Thị Chi
Sinh tại Hoàng Thịnh, Hoàng Hóa- Thanh Hóa
Quê quán: Điện Phước, Điện Bàn- Quảng Nam
Hiện sinh sống và làm việc tại TP. Hồ Chí Minh
Kỹ sư Hóa thực phẩm. Tốt nghiệp ĐH Bách Khoa TP. HCM năm 1983
Hội viên Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh
Thành viên thường trực Website Lục Bát Việt Nam
Điện thoại: 0903.318 188
Email: truongnamchi61@gmail.com

  • Trưởng ban BT Website Lucbat.com
  • Phó CN CLB Lục Bát Sài Gòn
    Tác phẩm đã xuất bản:
    – Đã phát hành 4 CD ngâm thơ: “Thơ tặng Mẹ” – “Xin đừng hỏi” – “Giấc mơ Tình yêu” – “Duyên tiền kiếp” (Sở VH-TT Hà Nội, 2010 – 2011).
    – CD Ca trù, hát xẩm, chầu văn “Người quê ở phố” (Sở VHTTDL TP.HCM, 2012).
    – CD thơ phổ nhạc “Em như áng mây” ( Sở VHTTDL TP.HCM, 2013).
    – Tập thơ “Quà tặng tình yêu” (Nhà xuất bản CAND, 2011).
    – Tập thơ “Lạc Duyên” (Nhà xuất bản Trẻ, 2012)
    – Tập thơ “Dốc thiêng” (NXB Hội nhà văn, 2013).
    Được tặng thưởng:
  • Đồng giải thưởng về 2 ca khúc phổ thơ cuộc vận động sáng tác ca khúc về ngành cao su năm 2013
  • Đồng giải ca khúc phổ thơ cuộc vận động sáng tác ca khúc “Kỷ nguyên vàng vì hạnh phúc cuộc sống” năm 2013
  • Giải cuộc thi thơ Hải Phòng 2014
  • Giải thưởng cuộc thi thơ TC Văn nghệ Quân đội 2015 – 2016
  • Giải cuộc thi thơ 5 chữ tập san Áo Trắng 2017
  • Giải thưởng cuộc thi thơ hay tạp chí Nhà văn và Tác phẩm 2017 – 2018
  • Đồng giải ca khúc “Công nhân Thành phố bác Hồ” viết về đề tài công nhân cùng ns Trịnh Thùy Mỹ năm 2019
  • Giải cuộc thi thơ Lục Bát Tập san Áo trắng năm 2019

NHỚ NHỮNG CON ĐƯỜNG

Lâu rồi không đi chợ
Phố có nhớ mình không
Có buồn khi vắng bóng
Lằn bánh xe quay vòng

Siêu thị giờ đóng cửa
Nhà hàng cũng lặng thinh
Đường ơi ta nhớ quá
Những dọc ngang ân tình

Lâu rồi ta chưa gặp
Những ngọn đèn đỏ, xanh
Tiếng còi xe quen thuộc
Đôi con mắt thị thành

Chắc đèn cô đơn lắm
Xung quanh là màn đêm
Xóa dần trong ký ức
Khái niệm ngày chật nêm

Ta giờ như con dế
Xà quần trong hộp thôi
Cỏ lên màu tinh khiết
Ngỡ chuyện xa xưa rồi

Bạn bè không dám hẹn
Xóm giềng thưa nụ cười
Chưa khi nào như thế
Sống buồn tênh giữa đời.

HƠI THỞ PHỐ

Mùa tàn trên những cánh sen
Nụ, hoa thôi hết những chen chúc cành

Phố thương gom góp thanh lành
Thở thơm đường khách bộ hành ghé thăm

Đắm chìm mây gió trăm năm
Phố ơi xin tạ một mâm lạy đầy…

CỚ SAO, SÀI GÒN

Sài Gòn của tôi là thế
Trẻ trung từ mọi góc nhìn
Chạm thôi. Làn hơi thở phố
Thấy mình mạnh mẽ, tự tin

Sài Gòn của tôi đằm thắm
Nắng chiều vạt áo nhẹ bay
Lá rơi bờ vai trinh nữ
Chút tình giao cảm ngà say

Sài Gòn của tôi dung dị
Ngõ trong lòng phố bao đời
Mẹ nhắc ghế ngồi bậc cửa
Trông chờ. Thương nhớ đầy vơi

Sài Gòn của tôi tình tứ
Tay trong tay bạn sánh đôi
Cuối tuần nhà thờ tan lễ
Công viên. Ghế đá mình ngồi

Sài Gòn của tôi phóng khoáng
Bữa cơm thêm đũa thêm người
Chẳng màng phố đông nhà chật
Nụ cười đón khách thật tươi

Sài Gòn của tôi lãng mạn
Yêu không dành dụm, sẻn dè
Người thương tình trong như đã
Cớ sao mặt ngoài còn e?

KHI NÀO SÀI GÒN HẾT DỊCH

Khi nào Sài Gòn hết dịch
Mình sẽ cùng đi cà phê
Chọn góc thân quen tĩnh lặng
Chuyện lan man chẳng muốn về

Khi nào Sài Gòn hết dịch
Mình sẽ cùng nhau vi vu
Nha Trang, Phú Yên, hay Huế…
Lang thang Đà Lạt sương mù?

Khi nào Sài Gòn hết dịch
Nỗi buồn lắng dịu dần đi
Tiếng rao ngân dài trên phố
Gánh quà thỏa sức nhâm nhi

Khi nào Sài Gòn hết dịch
Lòng người bớt tính thiệt hơn
Qua rồi cơn đau run rẩy
Làn ranh sinh tử chập chờn

Khi nào Sài Gòn hết dịch
Đoàn hồi hương lại ngược dòng
Sài Gòn mở lòng từ ái
Ta mình mê mải phố đông.

Khi nào Sài Gòn hết dịch?

MÂY VỀ…

Mây về. Núi giữ làm mưa
Cây ôm ấp giấc mơ trưa đại ngàn
Đá non giữ ánh tơ vàng
Trăng quàng vắt dải mịn màng qua đêm

Mắt trần mi khép dịu êm
Bàn tay vũ trụ khéo têm cánh trầu
Theo anh năm tháng giãi dầu
Hiên nhà đã sẵn đôi gàu nước trong

Theo về, em có ngại không
Nâng chân anh rửa, anh xông hương trầm…

ĐƯỜNG VỀ MIỀN TÂY

Đường về khấp khểnh miền Tây
Trăng treo hờ hững lắt lay đêm nằm
Kén tơ rút rỗng bụng tằm
Mơ khuya quơ trúng má cằm thinh không

Làng bè ở ngã ba sông
Lá nương theo sóng chở mông lung buồn
Con như nước chảy về nguồn
Nhớ thôi là nhớ nỗi cuồn cuộn quê

Sáng mai khói bụi bộn bề
Men theo quốc lộ xuôi về miền Tây.

NẮNG NHẶT MƯA MAU

Chiều đà khuất núi chưa anh
Cỏ khô xưa đã từng xanh mượt mà

Chẳng thương cũng vướng ruột rà
Không yêu kiếp trước dễ là của nhau?

Nỗi người nắng nhặt mưa mau
Thời gian lặng lẽ chảy sau vô thường…

“CON MẮT” SAHARA

Chờ bao ngày mưa chưa tới
Buốt luồn sa mạc cằn khô
Ơi con mắt huyền thần bí
Sao không ứa lệ nên hồ?

Ta vay một ngày khô hạn
Gởi rừng nhiệt đới xa xăm
Nắng hùa theo từng cơn khát
Cát ôm không xuể trăng rằm

Nơi con mắt xanh biến ảo
Triệu năm không dấu chân người
Cánh hạc rơi miền sương trắng
Nổi viền mắt ướt xanh tươi

Mắt đá nghĩ gì trong suốt
Khư khư giữ chặt lời thề
Ta cúi quỳ xin bỏng rát
Chớp đi cho nước theo về…

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s