CHÙM THƠ CỦA NGUYỄN THỊ XUÂN HIỀN, SẼ IN TRONG TẬP THƠ “Y – VÕ LƯỠNG DỤNG”. NXB HỘI NHÀ VĂN NĂM 2022

CHÙM THƠ CỦA NGUYỄN THỊ XUÂN HIỀN, SẼ IN TRONG TẬP THƠ “Y – VÕ LƯỠNG DỤNG”. NXB HỘI NHÀ VĂN NĂM 2022

NGUYỄN THỊ XUÂN HIỀN
Bút danh: Xuân Hiền
Sinh năm 1976, tại Sài Gòn
Hiện ở: Charlotte, North Carolina, USA
Nghề nghiệp: Thạc sĩ Kinh tế
Hội viên: CLB THƠ – Y – VÕ

THU

Mùa thu đến, lặng lẽ, mùa thu đến
Lá vàng rơi, tơi tả, một mùa thu
Lá cứ rơi, cho cây non trụi lá
Đứng trên cành trong cái lạnh chơi vơi

Con chim non bay vô ngàn bạt mạng
Bay về đâu, về đón một mùa thu
Mùa thu lạnh, sao chim non không biết
Đứng trên cành chim thấy lạnh chơi vơi

Chim cứ bay, bay để về chốn cũ
Chim cứ đi, đi để quý một thời
Mùa thu đến là nắng hồng đã dứt
Lá vàng rơi, chim bám lấy cành trơ

Đứng bơ vơ, lạc loài về chốn cũ
Nghe đâu đây, phảng phất nắng hương xưa
Nắng ấm áp, nắng tưng bừng nhịp sống
Thu lạnh lẽo, thu ôm ấp chim non!
Portland OR, 09.28.1992

THỔN THỨC

Thổn thức mưa rơi ngoài cửa sổ
Gió thổi ầm ầm trên luống cây
Giông tố thét gào, trời mưa lũ
Mẹ con nằm lạnh buốt chân tay

Tiếng ai rên rỉ trong lòng khẻ
Trời sao đành mưa cho thấu lòng
Thấm ướt bên trong lòng mỗi kẻ
Nỗi niềm thổn thức chốn xa xăm

Có thấu được chăng tình yêu Mẹ
Trong đêm mưa muốn ấm lòng con
Vòng tay nhỏ, Mẹ ôm chầm mỗi đứa
Đứa ở xa, đứa cạnh bên lòng

Mưa cứ tuôn, như tuôn lòng của Mẹ,
Mưa cứ trôi, như trôi nước mắt ai
Sau cơn mưa, biết trời sẽ sáng
Nhưng mưa qua, lòng Mẹ vẫn ướt dầm!
Portland OR, 09.21.1994

HẠT MƯA

Từng hạt mưa rơi rơi ngoài cửa sổ
Tí tách thành hàng giọt nước mong manh
Mưa vỡ trên cành lá, mưa vỡ trên phiến đá
Thân mưa là phận đời buồn mong manh

Mưa chỉ sống một quãng đời ngắn ngủi
Nếm trần gian rồi mưa sẽ vỡ tan
Cho mưa đến là cảnh đời buồn tủi
Và chỉ sống trong khoảnh khắc của thời gian

Mưa xóa mờ ánh mặt trời chiếu sáng
Mưa che khuất những áng mây xanh
Nhưng sống làm chi một quãng đời quang lạc
Cho mưa đến để làm ướt, làm mờ

Khi mưa đến, ôi xin đừng nuối tiếc
Bóng mặt trời hay là áng mây xanh
Khi mưa đến, mưa xin được rạng mời
Dù mưa buồn hay mưa ướt lòng ai

Không có mưa, làm sao cây non sống?
Không có mưa, sao có bống trong lành?
Không có mưa, bầu trời như khô cạn
Không có mưa, cuộc sống như không ngừng

Mưa đem đến một tâm hồn thanh thản
Một giấc mơ quang đãng của ngày mai
Mưa nghỉ ngơi những ai đang nông nổi
Mưa ôm vào lòng giọt nước mắt xót xa

Khi mưa đến chim non bay về tổ
Kiến chạy thành đàn đi trú chân
Mẹ và con cứ vướng víu trong lòng
Nhớ kẻ ở xa, lo đứa cạnh bên lòng

Nhớ mùa mưa năm nào trên đất Mẹ
Quây quần bên nhau dưới ngọn đèn điều hiu
Ríu rít tâm sự, mỗi người mỗi kể
Át cả tiếng mưa chỉ nghe tiếng cười đùa

Giờ nơi đây một hạt mưa lất phất
Một tiếng chim ca cũng khuấy động cả tâm hồn
Nghe tiếng mưa rơi, mà lòng ai thổn thức
Nhớ năm nào, ôi nuối tiếc trời mưa!!!
Portland OR, 09.29.1994

THƠ TÌNH MÙA HẠ

Về đi anh, về đi
Đừng đứng ngoài đợi nữa
Em sẽ không mở cửa
Anh đợi mãi làm chi!

Tình em đã trao anh
Là tình yêu mùa Hạ
Bây giờ là Thu rồi
Tình mình còn chi anh?

Anh có nghe gió Thu
Ru nhẹ từng phiến lá
Lất phất ngủ bên hè
Xây mọng tình yêu đương

Anh nhè nhẹ nhé anh
Đường bên nhà em đấy
Bao lá Thu rẫy đầy
Đừng vô tình đạp gẫy

Anh đã về rồi chăng?
Đường nhà em vắng lặng
Chỉ còn em và Thu
Và em giữa rừng Thu!
Portland OR, 08.2003

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s